Hành trình thanh xuân và công thức thành công

Phạm Anh Tuấn,

CHS Toán 2, Khóa 1997-2000

Chủ tịch BATECO GROUP

 

Hành trình thanh xuân của bạn có gì đáng giá? Điều gì đã len lỏi vào trong trái tim của bạn để mỗi lần nhắc nhở bạn phải thổn thức? Hành trình thanh xuân của tôi là quá trình xây dựng công thức để thành công.

Người ta có nhiều cách để định nghĩa về thành công. Google với từ khóa này chỉ trong vài giây, chúng ta nhận được vô vàn công thức để thành công, hàng ngàn câu triết lý của những người nổi tiếng. Thomas Edison nói chúng ta phải chăm chỉ: “Thiên tài chỉ có 1% là trời phú, 99% còn lại là mồ hôi và nước mắt”. Jack Ma khuyên ta hãy kiên trì: “Nếu bạn không bỏ cuộc, bạn sẽ luôn còn cơ hội. Bỏ cuộc chính là thất bại lớn nhất”. Còn Bill Gates thì cảnh báo: “Thành công là một người thầy tồi tệ. Nó quyến rũ những người thông minh vào ý nghĩ rằng họ không thể thất bại”… Chăm chỉ, nỗ lực, khôn ngoan, là người giỏi nhất, thắng không kiêu, thua không nản… tất cả những đúc rút ấy đều rất đúng, đều khiến chúng ta phải chiêm nghiệm suốt hành trình theo đuổi thành công của mình.

Nhưng ở Việt Nam, còn một tiêu chí nữa mà bạn chắc chắn đã nghe: Đó là sự may mắn! Vì vậy công thức thành công của tôi là: Nỗ lực, tử tế và may mắn. Trước hết tôi muốn nói về sự may mắn.

MAY MẮN: Mỗi người định nghĩa may mắn của mình một cách khác nhau, còn với tôi, sự may mắn lớn nhất giúp tôi thành công chính là bởi tôi luôn có “những người thầy”, những người sẵn sàng dẫn đường, chỉ lối cho mình. Tôi trân trọng tất cả những mối quan hệ mình có. Tôi luôn cố gắng kết nối để tạo ra xung quanh mình một “hệ sinh thái những mối quan hệ tốt đẹp dựa trên niềm tin, lòng biết ơn và sự chân thành”, “những người thầy” của tôi chính là các thầy cô giáo, những người cha, người chú, người anh… luôn sẵn sàng chỉ bảo, nâng cánh ước mơ và giúp tôi có nhiều hoài bão; là những người anh em chí cốt cùng tôi lập nghiệp; những người cộng sự thấy niềm tin nơi tôi; những người bạn tốt có thể cùng tôi chia bùi, sẻ ngọt…

Khi còn là một cậu học trò ở Trường Năng khiếu huyện Ý Yên, sau này là học sinh Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong - Nam Định, nói thật tôi không phải là học sinh xuất sắc nhất. Nhưng trong nhóm bạn cùng chơi, tôi luôn tự hào mình có nhiều bạn thân, nhiều anh em chí cốt. Một người bạn học cùng khóa sau này đã trở thành con nuôi của bố mẹ tôi. Rất nhiều người bạn thường xuyên đến nhà tôi cùng học, cùng ăn, ngủ như những thành viên của gia đình. Khi học ở trường, trong cảnh xa nhà, chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt (Tôi không ngại nói ra tình cảm của mình với họ. Tôi biết ơn và mãi khắc trong tâm trí những hình ảnh khi họ phần tôi cái bánh mì trong đêm đi học thêm về muộn; lúc họ nhường tôi cái khăn quàng cổ trong những ngày đông giá rét; lo cho tôi từng viên thuốc những lúc chẳng may tôi đau ốm khi bố mẹ tôi chưa tới được…). Sau này, qua trải nghiệm tôi nhận ra sự chia sẻ chân thành đó chính là một nét đẹp truyền thống, nét văn hóa riêng chứa đựng trong mỗi học sinh trường Lê Hồng Phong.

TỬ TẾ : Năm 2005, tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội, với thành tích học thuộc nhóm tốt nhất của lớp, tôi được một Công ty dầu khí nước ngoài tuyển dụng từ lúc chưa ra trường. Nhưng từ chối cơ hội mà ai cũng nói là tốt đó, tôi quyết định đến Quảng Ninh lập nghiệp tại Công ty Tuyển than Cửa Ông. Tôi bắt đầu ở vị trí thấp nhất: “Công nhân sửa chữa thiết bị” với niềm tin rằng mình hoàn toàn có thể bắt đầu từ số 0 và ngành than là môi trường đủ lớn để mình cố gắng, thử sức và phát triển! Quả thật, với tôi và với cả gia đình tôi đó là một quyết định táo bạo và có phần “điên rồ”. Tôi chưa hề đặt chân đến Quảng Ninh, không có tiền bạc, không có mối quan hệ, không gì cả…! Nhưng khi quẳng mình vào một môi trường hoàn toàn mới lạ như vậy, đòi hỏi tôi phải kết nối, tạo dựng các mối quan hệ để tồn tại, thể hiện và khẳng định bản thân mình. Những người đồng nghiệp mới quen nhanh chóng trở thành anh em thân thiết của tôi, bởi tôi sẵn sàng làm thay phần việc của họ lúc họ bận việc, hay lúc họ ốm đau, không nề hà bất cứ công việc gì khi đã được giao. Những người lãnh đạo trong doanh nghiệp, tôi coi họ như cha, chú mình. Tôi “chinh phục” họ bằng sự khiêm tốn, tận tụy, cần cù, chăm chỉ và cầu thị cùng đạo đức của mình. Tôi luôn đến cơ quan sớm nhất và ra về muộn nhất; đi làm cả ngày nghỉ để hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ được giao. Cuộc sống đã dạy cho tôi thấy: những mối quan hệ được xây dựng trên bàn nhậu sẽ chỉ là những cuộc vui vẻ “nhanh đến và nhanh đi, không đọng lại”. Chỉ có mối quan hệ được xây dựng từ sự tử tế cùng thái độ cầu thị, chân thành trong công việc và cuộc sống mới là bền vững. Ta sẽ có niềm tin để được cống hiến, hy sinh; được trao gửi mình nơi những người có trách nhiệm, có tâm, có tầm định hướng và chỉ dẫn. Cứ thế, công việc tiến bộ dần từng bước. Từ một công nhân cơ điện, kỹ thuật viên, cán bộ kỹ thuật, tôi trở thành một trong những lãnh đạo cấp phòng trẻ nhất Công ty.

NỖ LỰC: Năm 2012, tròn 30 tuổi, tôi quyết định cùng anh em lập nghiệp riêng. Đó cũng là thời điểm tôi được tin tưởng giao nhiệm vụ là người đứng đầu Công ty BATECO Việt Nam. Đây là một nhiệm vụ khó khăn, đầy thử thách: Làm sao vừa có thể làm tốt công việc nhà nước, vừa có thể khởi nghiệp thành công? Tuy nhiên, từ những sự trải nghiệm trước đó, tôi hoàn toàn có thể tự tin để nói rằng tôi và đồng nghiệp đã làm được, thành công và có rất nhiều công trình để lại dấu ấn sâu sắc cùng niềm tin với đối tác, khách hàng. Năm 2016, tôi quyết định rời bỏ môi trường nhà nước để chuyên tâm vào sự nghiệp riêng của mình cùng các đồng nghiệp ở BATECO. Người ta vẫn nói trở ngại lớn nhất trên con đường thành công là sự cô đơn. Nhưng tôi may mắn khi startup không cô đơn, bởi tôi có những cộng sự thật sự tri kỷ, cùng ước mơ, cùng chí hướng. Với sự nỗ lực, quyết tâm của bản thân, tôi đã xây dựng được các mối quan hệ trên cơ sở của lòng tin tuyệt đối và sự hài hòa lợi ích. Tôi luôn xác định: Xây dựng sự nghiệp cho mình phải gắn cùng sự nghiệp của nhữngngười bạn, người đồng nghiệp của tôi trên con đường chung chúng tôi cùng đi.

Các bạn trẻ hôm nay có điều kiện hơn rất nhiều so với chúng tôi 20 năm về trước: Kỹ năng nhiều hơn, kiến thức nhiều hơn, môi trường để trải nghiệm và thử sức cũng nhiều hơn. Con đường đến với thành công của các bạn cũng trải rộng và sẽ dễ dàng hơn. Nhưng trên chuỗi ngày tiến tới thành công của mình, tôi thấy rằng: “Không ai có thể gặt hái được kết quả tốt nếu chỉ có một mình!”, bởi chúng ta sống trong “tổng hòa của mối quan hệ tự nhiên và xã hội”. Hãy học cách để kết nối, xây dựng mối quan hệ với những người xung quanh, với những người thành công đi trước để tận dụng năng lượng từ họ, để được chỉ đường, dẫn lối, được tiếp sức và nâng đỡ thành công.

Quỹ LHP TALENTS với sự giúp đỡ của những người anh, chị đi trước, cùng trưởng thành dưới một mái trường cũng chính là môi trường tuyệt vời để bạn có thể học cách xây dựng mối quan hệ bền vững. Đó chắc chắn là người đồng thành để tạo dựng nên thành công!